Ba ngày đợi mong


phamthidiem.PNG

Phạm thị Diễm

 

-Thôi ngủ đi, mai tụi ḿnh phải dậy sớm, xe đ̣ chạy lúc mấy giờ rứa?

-Tám rưỡi.

-Khuê hẹn mấy giờ đi uống café?

-Sáu rưỡi.

-OK, ăn sáng xong rồi chở mi ra bến xe là vừa.

-Tao cũng muốn tới bến xe sớm để dành chỗ ngồi kế ông tài xế cho đỡ mệt.

 

Loan đi về pḥng, Xinh chui vào mền, ḿnh dọn chỗ nằm và tắt đèn, cố dỗ giấc ngủ để sáng mai c̣n đi uống café với các bạn, và đưa Xinh ra bến xe.

Một lúc sau, có tiếng ngáy đều đều không biết của Xinh hay của Loan ở pḥng bên cạnh, v́ hai pḥng mở cửa để …c̣n nh́n thấy nhau.

 

Ba ngày dành cho các bạn đă qua thật nhanh. Nhớ vài tuần trước, Loan kiên nhẫn điện thoại cách ngày và thủ thỉ: “Rưá mi thu xếp xuống dự lễ giỗ Cụ Phan được không? Khi mô xuống?, Thầy, Cô ngày càng già, tụi ḿnh cũng rứa, không biết tới lúc mô. Mi đừng tưởng muốn gặp là được mô đó, đừng tưởng để sang năm mà c̣n đông đủ như chừ mô đó. Chừ có Lễ giỗ, có Thầy Cô, bạn bè đi đông không đi th́ chờ lúc mô? Hôm đám tang Thầy Duận, tao thấy thiên hạ xếp hàng dài để viếng Thầy, không biết lúc Thầy c̣n sanh tiền, có ai nhớ tới thăm Thầy không? Có tới gặp Thầy trong những dịp lễ như ri không? Tao nói ít mi hiểu nhiều, ráng thu xếp nghe….”

Loan rỉ rả với ḿnh, ḿnh rỉ rả truyền qua Xinh kèm theo câu: “Mụ Loan nói như ri ń”. Loan nói riết, ḿnh cũng truyền riết, nói riết, truyền riết, kết quả sáng thứ Bảy: Xinh và ḿnh hai đứa hai nơi, líu ríu khăn gói quả mướp lên đường xuôi Nam.

 

Chuyến xe đ̣ Hoàng khởi hành từ Sacto 7 giờ rưỡi sáng. Xe phom phom trên xa lộ với nhiều tốc độ, lúc nhanh lúc chậm, lúc thắng gấp, lúc quẹo gắt, cứ như những bước nhảy Tango, Passodoble nhanh gọn gấp gáp xoay tṛn suốt 7 tiếng đồng hồ dằng dặc. Ḿnh bị chứng “say vũ điệu” nên không dám ăn ǵ, chỉ nhấm nháp củ khoai tím mang theo từ nhà. Gói xôi bắp có dừa do hăng xe cung cấp không dám đụng đến. Thế mà chỉ c̣n 5 phút trước khi xe đến bến chợ ABC, ḿnh đă phải ọe vào túi nylon. Xui sao cái túi lại bị lũng, nên màu tím hoa sim của khoai tèm lem trên quần áo. Thương bà cụ ngồi kế bên hết ḷng giúp đỡ. Ḿnh lấy vội hộp dầu con hổ (luôn luôn mang theo pḥng khi có biến sự đường trường!) hít lấy hít để.

 

Xe ngừng tại bến, ḿnh lảo đảo bước xuống và dáo dác t́m Kim Hương. Loan nói đă nhờ Kim Hương đi đón ḿnh.

T́m được Hương, lên xe, cô nàng đưa cho bao táo cắt sẵn bảo ḿnh ăn cho mát. Tự nhiên thổn thức dâng lên, ḿnh vừa chỉ vào những vết lấm trên áo quần vừa tâu là bị xe nó dần và ói trên xe. Không bao giờ ḿnh quên được ánh mắt thảng thốt và thương yêu của Kim Hương lúc đó. Hương nói để bảo Loan nấu nước nóng sẵn, ḿnh về sẽ có nước uống ngay. Hạnh phúc thật gần và cũng thật đơn giản.

 

Trên xe Kim Hương kể: Hương sợ ḿnh không nhận ra cô nàng, v́ hai đứa mới biết nhau trong “Một Thời Để Nhớ 2016” tại San José; nên cô nàng quyết định gọi to tên ḿnh ở khắp bến xe, thế nào cũng t́m được nhau.

Và Hương làm thật, Hương nhắm vào những nhóm người tụm năm tụm ba ở bến xe và gào tên ḿnh, gào măi, mà không để ư đến một bà già, nhỏ bé xanh léc tả tơi như cái mền rách đang liêu xiêu đứng dựa ở cái cột điện.

 

Kim Hương và ḿnh ghé đón Xinh và con gái Vicky ở bến xe Hoa Phát rồi cùng về nhà Loan. Về đến nhà, uống ly nước ấm Loan pha, nhận những lời hỏi han ân cần của các bạn, ḿnh nghĩ thật phúc đức và b́nh an nếu trong chuyến đi xa cuối cùng, có được bạn hữu kề bên.

 

Chiều thứ Bảy, theo lệnh phó lớp Loan, tất cả phải tập lại hai bài hợp ca: bài hiệu đoàn “Phan Châu Trinh hành khúc” và bài “Tôi yêu” ( bài tủ của phó lớp hồi “Một thời để nhớ 2016”).

Tiếng đàn Mandoline réo rắt của Huỳnh Tuấn chạy theo nhịp Guitar nhanh chậm bất chợt của Ngọc My, khiến những giọng ca dzàng một thời hùng hục rượt theo muốn tắc thở.

Phó lớp Loan chăm chú nghe và cau mày: “bài Tôi yêu phải hát chậm, nhẹ nhàng mượt mà chứ răng mà mạnh bạo như nhịp bước quân hành rứa hè?”

 

Tập tới tập lui giữ được nhịp nhưng vô không đều. Ôn Mỹ sốt ruột: “mấy ông đờn cách chi cũng được miễn răng tui biết cái chỗ vô là được rồi”, một tràng cười sảng khoái vỡ ̣a. Bi chừ câu “biết cái chỗ vô là được” trở thành câu bùa chú kè kè bên ôn Mỹ lúc trái gió, cũng như lúc trở trời.

 

Tập xong hai bài hợp ca th́ đến giờ ăn tối. Bữa tối được tổ chức tại nhà hàng của Phương. Các bạn đến đă đông, tíu ta tíu tít như đàn chim: Phương Hoa, Huy, Sanh, Ngọc My, Phan Hoa, Loan, Niết, Xuân Mỹ, Xinh, Diễm, Th́n, Phương Lan, Xuân Thu, Kim Hương, cô bạn mới (nhưng cũ) Mộng Thúy rất dễ thương từ Paris, Nhi, Thuyên, Tuyết Phi, Phương, Lâm Quang Nga, Nghĩa...cùng vợ chồng con cái chia nhau ngồi kín bốn bàn.

Kể cũng lạ, mới gặp nhau hồi tháng Tám năm ngoái, thế mà bây giờ gặp lại, người nào người nấy cứ cuống quưt, tay bắt mặt mừng, ôm nhau thắm thiết và luôn miệng: “trời ơi, mụ đẹp quá, vẫn như xưa không thay đổi xí mô hết” và “Răng mấy ôn cứ nhơn nhơn, ăn trắng mặc trơn như mấy đứa thanh niên rứa hè” khiến đôi bên cùng tủm tỉm sướng rên mé đ́u hiu.

 

Bữa cơm tối ngon, bổ dưỡng và tràn trề hạnh phúc. Cả ngày ḿnh không ăn ǵ nên đói cồn cào. Gỏi gà kiểu Đà Nẵng, cánh gà chiên nước mắm kiểu Đà Nẵng, thịt luộc tôm chua kiểu Đà Nẵng, bún Cá kiểu Đà Nẵng, chung quanh là bạn thời tuổi nhỏ và thanh xuân ở trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng, tiếng nói từ mọi miền nhưng mang âm hưởng Đà Nẵng…cái chi cũng Đà Nẵng.

Ḿnh đă ăn lấy ăn để, và hít thật sâu, giữ thật lâu để không khí quyến rũ, thanh xuân, vô tư lự của một thời PCT62-70 tràn vào lồng ngực, giúp xua đi những đa đoan, già nua, muộn phiền trong cuộc sống.

 

Buổi tối đầu tiên ở nhà Loan ấm áp và b́nh yên một cách lạ kỳ. Dân Bắc Cali tạm trú ở nhà Phó lớp Loan. Vợ chồng Xuân Mỹ và Sanh ở dưới lầu. Xinh, Vicky (con gái út của Xinh), Loan và ḿnh thượng lầu.

Cái t́nh cái nghĩa như bao lấy mọi người. Phật tính ở từng người được hiển lộ. Sự chân thành, tín cẩn tràn lan. Nơi đây dường như chỉ biết cho, mà không biết nhận.

Trong không gian thanh thoát ấy, ḿnh đánh một giấc ngon lành không mộng mị cho đến lúc chim chóc ríu rít ngoài trời và b́nh minh của ngày mới đang lên.

 

Buổi sáng Chủ Nhật yên ắng, các bạn và chủ nhà đă quây quần trong bếp với bữa sáng café, xôi, bánh ḿ. Chuyện quá khứ, chuyện hiện tại, chuyện tương lai được râm ran chia xẻ.

Sau đó, nữ th́ quần chùng áo dài xanh đồng phục mỗi thứ Hai của ngày xưa, c̣n nam th́ veston cà vạt thẳng tiến đến địa điểm tổ chức Lễ giỗ Cụ Phan Châu Trinh.

 

Lễ giỗ được tổ chức thật trang trọng với 200 người tham dự gồm cựu giaó chức và cựu học sinh Phan Châu Trinh cùng gia đ́nh, thân nhân bạn hữu, và đại diện các trường bạn, đại diện truyền thông báo chí và đại diện cộng đồng.

 

Sau nghi thức chào quốc kỳ, hát quốc ca, Lễ giỗ được bắt đầu với phần chào mừng quan khách của Ban tổ chức, phần Niệm hương, và phần nói chuyện về cuộc đời hoạt động của Chí Sĩ Phan Châu Trinh.

Kế tiếp là phần giới thiệu Ban Chấp Hành mới của Hội cựu học sinh Phan Châu Trinh Đà Nẵng. Phương Lan của PCT62-70 là Tổng Thư Kư của Hội. Hoan hô người bạn rất dễ thương của nhóm.

 

PCT62-70 mở màn phần văn nghệ với Hiệu Đoàn Ca “Phan Châu Trinh hành khúc” của Thầy Hoàng Bích Sơn và bản hợp ca “Tôi yêu” của nhạc sĩ Trịnh Hưng. Phần tŕnh diễn đă …thành công rực rỡ với tràng pháo tay vang dội của …gà nhà, v́ hát suông sẻ không bị…sọc dưa!


pcthanhkhuc.JPG

Phần đơn ca của Quang Sanh, Ngọc My trôi trót lọt, tới bài Thuyền viễn xứ của ḿnh th́ gặp…sóng gió tơi bời lúc mới ra khơi. Sau cùng nhờ bác nhạc sĩ “one man band” đại tài, nhiều kinh nghiệm dẫn dắt, nên thuyền rẽ sóng êm xuôi. Hết cơn bĩ cực tới hồi thới lai!

 

Hồi nào tới giờ chỉ ư ử cho các bạn nghe, lần ni liều thân đứng trên sân khấu nên khớp, nhưng lại được cô Hồng Diệp, cô giáo dậy vẽ ngày xưa tặng hoa và chụp h́nh chung. Sướng ǵ đâu! Mấy bữa ni nh́n h́nh (anh Vơ Thiệu chụp), thấy ủa sao cô trẻ hơn ḿnh. Cô trẻ đến không ngờ và khoẻ mạnh nữa. Cô ơi, cô làm ơn làm phước cho em (riêng em thôi) bí quyết trẻ măi không già nghe cô. Lâu lâu em sẽ x́ ra một xí cho mấy mụ lớp em, để củng cố…quyền lực trưởng lớp. Em cảm ơn cô trước và nhiều.

Sau màn được chụp h́nh với cô Diệp, có thêm vài vị đồng môn quen và không quen cũng tặng hoa cho ḿnh và chung chụp h́nh. Cũng lạ và cũng vui. Trong đời dễ có mấy khi. Đời là c’est la vie, t́nh là c’est lamour…là vậy!

Phần văn nghệ giúp vui trong Lễ giỗ c̣n được sự đóng góp đặc biệt của Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt với những hoạt cảnh lịch sử rất hay và ư nghĩa.

 

Không hiểu v́ đắm say hàn huyên, hay lưu luyến không gian của ngày cũ, hay v́ anh Tân Hội Trưởng …nhẹ vía mà mọi người vẫn lưu lại chưa chịu về, dù Lễ giỗ đă chấm dứt, và phần văn nghệ đă phải tăng cường gấp gáp thêm hai bài hát nữa. Thật đặc biệt và xúc động.

 

Trước hôm giỗ nghe Quang Sanh kể: trong Lễ giỗ năm ngoái và những năm trước, khi phần văn nghệ c̣n đang tiếp tục, khách đă lục tục bỏ về. Đứng trên sân khấu nh́n xuống, khán giả chỉ c̣n vài ba người bạn, ḷng buồn vô hạn, có cảm tưởng như khí phách xưa không c̣n, mọi sự dần nhạt phai.

 

Cạnh nỗi ḷng của học sinh, là sự băn khoăn trăn trở của Thầy Cô. Thầy Bảo luôn ao ước được thấy học tṛ khóa 62-70 của Thầy tham gia sinh hoạt Hội cựu học sinh Phan Châu Trinh Đà Nẵng, tiếp tay với các thế hệ đàn anh, thắp ngọn lửa thiêng cháy măi, để xiển dương tinh thần yêu nước nồng nàn của Cụ Phan Châu Trinh, hun đúc ḷng yêu nước của các thế hệ trẻ và nhắc nhở bổn phận con dân nước Việt trước thảm hoạ cộng sản đang hủy hoại đất nước và họa xâm lăng từ phương Bắc.

 

PCT62-70 ư thức được những điều này, và may mắn có được phó lớp Trần thị Loan ở ngay tại Nam Cali, chốn phồn hoa đô hội, cũng là địa bàn hoạt động mạnh của Ban Chấp Hành Hội, đă hy sinh đứng ra kêu gọi mọi người, từ những emails đẫm t́nh bạn đến những cuộc gọi điện thoại vừa thường xuyên, vừa tới tấp, với một chút… năn nỉ, một chút…đe doạ, Phó lớp đă lùa được cả nhóm cất bước lên đường đi dự Lễ giỗ cụ Phan, đây là bước đầu triệt để của sự dấn thân.

 

Sự hiện diện đông đảo và đóng góp nhiệt t́nh của PCT62-70 đă khiến anh Hội Trưởng Phan Ứng Thời trong một phút vui ngất trời đă thốt lên câu: “PCT62-70 bất diệt”. Vẫn biết ḿnh không xứng đáng “bất diệt” như thế, nhưng là thành viên của PCT62-70, nghe câu này ai mà không sướng chứ?

Thay mặt các bạn PCT62-70, xin trân trọng cảm ơn anh Hội Trưởng.

 

Lễ giỗ chấm dứt, PCT62-70 ra về mà ḷng nhẹ tênh, dạt dào sung sướng. Nhờ phó lớp vừa nghiêm khắc, vừa bao dung mà PCT62-70 đă có cơ hội đóng góp phần nhỏ bé của ḿnh trong ngày giỗ cụ Phan lần thứ 91 này. Hy vọng PCT62-70 sẽ giữ măi tinh thần hỗ trợ tốt đẹp này (và cũng là bổn phận) đối với Hội.

 

Sau Lễ giỗ là buổi tối hẹn ḥ để đời tại ngôi nhà t́nh nghĩa của phó lớp Loan và hai em Hồng - Ngô, nay chính thức là đại bản doanh thứ II của PCT62-70. (Đại bản doanh thứ nhất là tư gia của Tư Xinh ở San José).

 

Lúc mọi người đang loay hoay sắp xếp thức ăn, lăng xăng kê bàn sắp ghế, th́ một tin chấn động từ trước nhà lan nhanh vào bếp: Chị Nguyệt tới, (có nghĩa là Thầy Bảo tới). Mô?, chị Nguyệt mô, thầy Bảo mô? Phó lớp, trưởng lớp nhào ra chào mừng chị Nguyệt và ào ra cửa đón Thầy. Không c̣n ǵ vui hơn, hănh diện hơn khi Thầy tṛ cùng bước vào tuổi hạc mà Thầy vẫn t́m đến tṛ để nhắc nhở, giáo huấn, chia xẻ.

Sau khi mọi người làm sạch láng tô bún ḅ xuất sắc của O Quỳnh - là một trong những dâu đẹp, dâu ngoan, dâu giỏi của PCT62-70 - buổi tối đầy kỷ niệm bắt đầu với khí thế hợp ca. Phải nói là muốn hát chung với nhau th́ đúng hơn, tiếng hát mạnh kè tiếng hát yếu để chỉ có một giọng oang oang duy nhất của PCT62-70.

 

Sau khi đă định h́nh được tiếng hát chung để pḥng hờ…phải đi lưu diễn đó đây,  không khí bắt đầu chuyển sang trữ t́nh ướt át với gịng nhạc tiền chiến, và gịng nhạc về chiến tranh, thân phận và quê hương của miền Nam trước 75.

 

Không ngờ PCT62-70 có nhiều giọng ca mấp mé thần tượng đến thế. Giá như có Ôn Thiện, Ôn Mơ th́ kể như Thúy Nga Paris và Asia không có …cửa.

V́ PCT62-70 không có trường hợp “tui ca không hay tui đàn nghe cũng dở”. Thế mới ác chứ!

 

Một sửng sốt đến tận cùng là Thầy Bảo chơi “Riêng một góc trời”, chị Nguyệt mần   “Chiều Tím” và Thầy Bảo…say micro, tự nguyện chơi tiếp “Ngậm Ngùi”. Đây là kỷ niệm tuyệt vời trong đêm “chơi tới bến” của PCT62-70.

 

Chợt nghĩ lần họp mặt tới “Một Thời Để Nhớ 2017” vào tháng Bảy, hai tiếng hát nặng kư quyến rũ của Thầy Bảo và chị Nguyệt sẽ “automatic” là gia tài vốn liếng của PCT62-70. Chương tŕnh hứa hẹn nhiều pha hồi hộp từ đơn ca, tốp ca, hợp ca, cho đến nhạc cảnh với sự góp mặt của Thầy Bảo và toàn ban hợp xướng danh tiếng PCT62-70, chúng ta sẽ lại t́m thêm được những kỷ niệm của thời thanh xuân tươi đẹp đáng sống và đáng nhớ. Các bạn khắp nơi hăy nhớ về, các bạn nhé.

 

Trời về khuya, một số bạn ở xa đă ra về, số c̣n lại, ngồi sít lại nhau, cảm thấy can đảm hơn, bèn run run cầm micro và hân hoan hát. Hát cho bạn nghe. Khan tiếng cũng hát, hát để phơi bày tâm can, hát để thổ lộ thầm kín từ đáy tim, hát cho…bổ phổi.

 

Cuộc vui nào cũng phải tàn. Thầy Bảo, chị Nguyệt là những người cuối cùng rời cuộc chơi và hẹn ngày tái ngộ. Chia tay tất nhiên là buồn, vậy mà sao ḷng ḿnh lại thật b́nh an?. Có phải v́ đă nh́n thấy hy vọng tràn đầy trong mắt nhau? Có phải đă cảm được ước muốn của nhau? Câu “muốn là được” của Tây phương, răng mà nhiều mănh lực!

 

Tiễn Thầy và các bạn ra về, chủ nhà cùng dân Bắc Cali bắt đầu thu dọn chiến trường. Xếp bàn cất ghế, rửa chén lau nhà. Sau khi nh́n nghiêng nghiêng, thấy sàn nhà bóng lộn, chủ nhà bèn cười khoan khoái, cùng bạn bay thẳng lên lầu, nhập thất với công án thiền đơn giản: “ngủ ngon, vui là chính”.

 

Ngày cuối cùng của ba ngày đợi mong bắt đầu bằng những cái ngáp dài thiếu ngủ, cái giọng nhừa nhựa lười biếng thiếu sái và ánh mắt hấp háy lờ đờ thiếu café.

Xinh đă khăn gói bị gạo xong xuôi, tất cả xuống lầu, vợ chồng Xuân Mỹ tuy dậy trễ, cũng đă ra khỏi pḥng loan. Phương Lan đă tới, đại gia Duy Khuê trong bộ cánh “mùa hè nóng bức” cùng em xe “Cu-ve” đỏ choét đang đậu trưóc nhà.

 

Trước khi đi, cánh nữ nhi PCT62-70 muốn đèo bồng thêm kỷ niệm, đ̣i chụp ảnh “người mẫu và đại gia”, mọi thế đứng, thế nằm bên em xe “Cu-ve” được khai thác tối đa.

Tiệm ăn được chọn cho bữa sáng chia tay Xinh, mới vừa mở cửa và món “Ragu lưỡi ḅ” mới được đặt lên bếp, chưa chín, tất nhiên chưa nhừ. Cả bọn bèn trở về với Phở, món quốc hồn quốc túy.

Ăn xong, đưa Xinh ra bến xe, và cũng tạm biệt Khuê, hẹn ngày tái ngộ. Chưa biết khi mô gặp lại cánh chim bạt gió này, riêng ḿnh th́ vẫn c̣n giữ cái “ăng xin” không quân Khuê cho từ hồi lâu lắm!

 

Nhóm c̣n lại: Loan, vợ chồng Xuân Mỹ, Phương Lan và ḿnh thẳng tiến ra biển Huntington Beach. Trời ỉu ỉu, mây nằng nặng, gió lành lạnh, ḿnh phải thu người trong áo và quàng chiếc khăn màu tím lăng đăng trên đầu che hai tai để …chống gió. Bà cụ ḿnh dặn: khi hai tai được giữ ấm th́ sẽ không bị lạnh. Ḿnh cũng nói với Phương Lan như thế, và hai đứa quấn khăn trên đầu, co ro đi như hai chị…vừa mới sinh con!

 

Loan bảo phải đi xuống cát, xuống nước, đi chân trần để cảm nhận được thiên nhiên. Ḿnh cũng nghĩ như vậy, con người là một tiểu vũ trụ giữa trời và đất, nếu thuận duyên, hai luồng năng lượng đất trời thông thương qua lại êm ả, âm dương điều ḥa, kinh mạch, huyệt đạo thông mở, con người sẽ không bệnh tật, không âu lo.

 

Đi trên cát biển Nam Cali với các bạn thời tuổi nhỏ, nhất là có Phương Lan, ḿnh nhớ băi biển Mỹ Khê ngày cũ. Hồi đó cả lớp Tứ Ba (h́nh như nguyên khối đệ Tứ th́ phải, không biết có dúng không) được đi cắm trại ở biển Mỹ Khê, có cô Gia Lai và cô Thanh Chi dậy toán. Nhớ chi lạ. Trong một thoáng mơ màng, ḿnh thấy dưới cái nắng cái gió của Đà Nẵng, ḿnh và Phương Lan cùng các bạn đang nhảy sóng và đuổi nhau trên cát…

 

Buổi trưa dùng bữa ở nhà Xuân Thu để chia tay một lần nữa. Bịn rịn thế nào th́ cũng phải chia tay. Như Nguyên Sa từng nức nở:

 

Mai tôi đi, chắc trời giăng mưa

Mưa th́ mưa, chắc tôi không bước vội

Nhưng chẳng thế nào…

Th́ cũng sẽ xa nhau…

Ḿnh cũng sẽ xa nhau….

 

Vậy mà đâu có ai chịu nghe, cứ nấn ná, quyến luyến hoài.

 

Ở nhà Xuân Thu về, Loan đưa ông Cụ đi khám bệnh, dặn ḿnh ở nhà, nhà có thờ Phật không sợ chi hết. Trong cảnh “home alone”, ḿnh mở máy computer làm tí việc và chờ Phương Lan tới. Hai đứa ḅ lên giường đắp chăn và tâm sự đầy vơi ngày cũ.

 

Làm sao quên được giây phút Thầy Duận dắt Phương Lan nhỏ xíu, mặc áo đầm trắng tới lớp ḿnh. Thầy gọi trưởng lớp đệ thất ba lên nhận bạn mới vào lớp. Ḿnh khi nớ cũng nhỏ xíu, tung tăng trong chiếc áo đầm trắng, ra cửa nắm tay bạn vào lớp và để bạn ngồi cạnh ḿnh.

Tụi ḿnh lạc nhau trong vận nước và trong số mệnh của riêng từng đứa, nhưng trong tâm trí nếu luôn nghĩ đến nhau, thế nào cũng sẽ gặp nhau.

Nhớ mười mấy năm trước, qua Thầy Duận và Thầy Bảo, cũng trong ngày giỗ Cụ Phan, lần đầu tiên ḿnh t́m được các bạn. Hôm ấy Xinh và ḿnh  kéo nhau vào pḥng thay quần áo của nhà hàng khóc sướt mướt. Sau đó, ḿnh t́m được Phương Lan. Đức năng thắng số là vậy.

 

Buổi tối ba đưá: Loan, Lan và ḿnh ăn cơm cá kho rau luộc. Bữa cơm thật ngon, nhớ đời với thiên t́nh sử thánh thiện của Loan, với những khúc cá Loan bới cho hai đứa đem về với những dặn ḍ, nhắc nhở không phải bởi t́nh bạn mà từ sự chăm sóc chị em ruột thịt. Không nhớ hôm đó là Sinh Nhật Loan, thôi chừ tụi ḿnh cứ coi bữa tối đó là ăn Sinh Nhật mụ, Loan hỉ? Chúc mụ luôn khỏe mạnh và b́nh an.

Hai đứa ḿnh và Xuân Thu, Th́n, Phan Anh, Huy, Ôn Mơ, Điền (đă mất) và c̣n ai nữa ?.. cùng sinh tháng Tư. Mấy năm trước, lúc c̣n hăng, tụi ḿnh hay gặp nhau ở nhà Xinh trong một ngày của tháng Tư để ăn Sinh Nhật chung, chừ th́ già và lười nên xù.

 

Tiễn Phương Lan về, hai đưá bay lên lầu, lại nằm nói chuyện cho tới khi mắt ríp lại.

Sáng sớm, xách valise xuống lầu, Hồng (em Loan) hỏi: chị coi có quên chi không? Có, quên cái chỗ nằm! Trả lời Hồng mà cứ nghèn nghẹn.

 

Loan đưa ḿnh ra bến xe. Chia tay Loan, ḿnh nh́n theo chiếc xe từ từ ra khỏi bến xe đ̣, chợt nhớ đến chiếc xe Loan lái hôm qua (xe của cô em Loan), hễ để tay lái bị quẹo (không thẳng) th́ khi “đề” máy không chịu nổ. Thế là chừ lại có thêm chuyện “cái vô lăng bị quẹo th́ không làm nên cơm cháo chi”.

 

Chừ ngồi nhà, nhớ các bạn quá đi.

Thà rằng không gặp th́ thôi

Gặp rồi mỗi đưá mỗi nơi lại buồn!

 

Thôi hẹn nhau kỳ gặp tới.

 

Thương mến

Trưởng lớp kư tên và đóng dấu (Cọc)

06/04/2017

PTD