CÓ TẬT GIẬT M̀NH

 

Trần Gia Phụng

 

Một cơn gió bụi là hồi kư của Trần Trọng Kim (1883-1953), viết về đời ông khoảng thời gian 1942-1948, do nhà xuất bản Vĩnh Sơn ở Sài G̣n ấn hành năm 1969, dày 182 trang.  Đầu năm 2017, nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Phương Nam Books ở Hà Nội in lại lần nữa sau khi đă “biên tập” kỹ càng.

 

“Biên tập” là chữ của các nhà xuất bản trong nước để chỉ công việc nhà xuất bản tự ư sửa đổi, gạch bỏ, cắt xén những đoạn văn trong nguyên bản của các tác giả, mà nhà xuất bản cho là không phù hợp với chủ trương chính sách của đảng cộng sản (CS).  Tác giả các sách không được tham khảo ư kiến về việc biên tập, tức việc sửa đổi hay gạch bỏ nầy.  Truyện Kiều mà CS c̣n sửa đổi hay bỏ bớt, th́ sách Trần Trọng Kim, CS sợ ǵ mà không sửa đổi? 

 

Điều đáng nói là dầu sách Một cơn gió bụi đă được nhà xuất bản biên tập cẩn thận, nhưng vừa in ra và phát hành, vẫn bị nhà cầm quyền CS ra lệnh thu hồi ngay.  Lư do thu hồi do viên Cục trưởng Cục Xuất bản, In và Phát hành (Bộ Thông tin và Truyền thông) cho biết như sau: “Nhà xuất bản Hội Nhà văn đăng kư xuất bản đề tài “Một cơn gió bụi” với thể loại là thơ văn nhưng nội dung cuốn sách khi xuất bản không đúng thể loại và tóm tắt nội dung như đăng kư”.

 

Trước khi ấn hành, chắc chắn nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Phương Nam Books phải xin phép Cục Xuất bản, In và Phát hành.  Cũng chắc chắn chỉ cần đọc tựa đề sách là Một cơn gió bụi và tên tác giả là Trần Trọng Kim, th́ ban giám đốc Cục Xuất bản, In và Phát hành dư biết Trần Trọng Kim là ai, và nội dung sách nầy là ǵ?

 

Thế mà Cục Xuất bản, In và Phát hành vẫn để cho in, rồi mới đột ngột thu hồi nên dư luận chú ư, bàn tán xôn xao cuộc sập bẫy ngoạn mục nầy. Viên cục trưởng Cục Xuất bản, In và Phát hành biện minh quanh co cho quyết định thu hồi.  Dù y nói cho lắm, lư do chính có lẽ chỉ v́ sách Một cơn gió bụi tŕnh thuật những hoạt động của Trần Trọng Kim, bao gồm cả giai đoạn sau khi Trần Trọng Kim từ chức thủ tướng tháng 8-1945, tức giai đoạn CS cướp chính quyền và thành lập nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa ngày 2-9-1945.  V́ vậy sách nầy có nhiều đoạn đề cập đến đảng CS và lănh tụ sáng lập của đảng CS là Hồ Chí Minh (HCM), mà theo CS “có nhiều chi tiết, đánh giá không phù hợp, không khách quan hoặc chưa được kiểm chứng”. 

 

Ai cũng biết Một cơn gió bụi là hồi kư chính trị của một học giả rất nổi tiếng vào nửa đầu thế kỷ 20, đă từng giữ chức thủ tướng Việt Nam đầu tiên sau khi Nhật đảo chánh Pháp ngày 9-3-1945.  Sách được phổ biến rộng răi trên báo chí, đă được in ở Sài G̣n năm 1969, và hiện được nhiều trang web đưa lên Internet ở hải ngoại, nên dầu sách đă bị nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Phương Nam Books biên tập cẩn thận, gạch bỏ, cắt xén, sửa đổi những đoạn “phạm húy” trong sách, nhưng đảng CS “có tật giật ḿnh”, vẫn lo ngại người đọc đi t́m nguyên bản trên Internet để đọc cho đầy đủ, th́ thật là bất lợi cho chế độ, nên đảng CS liền ra lệnh thu hồi ngay. 

 

Dưới đây xin trích dẫn nguyên văn vài đoạn tiêu biểu trong sách Một cơn gió bụi theo đó Trần Trọng Kim thuật lại những điều tai nghe mắt thấy về hoạt động của đảng CS trong giai đoạn năm 1944-1946 mà CS cho rằng “không phù hợp, không khách quan hoặc chưa được kiểm chứng”. (Chú ư:  Ở đây trích dẫn cả một đoạn, chứ không trích dẫn một vài chữ hay một câu làm thay đổi ư nghĩa nguyên văn trong sách.)

 

1.-   TRÍCH ĐOẠN 1:  Nguyễn Ái Quốc (tức HCM), với tư cách là thành viên của Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội, gọi tắt là Việt Cách, được sự đồng ư và giúp đỡ của tướng Tiêu Văn (Trung Hoa Quốc Dân Đảng), đem 22 cán bộ, rời Liễu Châu (Quảng Tây, Trung Hoa) ngày 8-9-1944, về tới Pắc Bó (thuộc châu Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng, Việt Nam) vào gần cuối tháng đó.  Sau đây là nguyên văn đoạn do Trần Trọng Kim thuật lại về việc nầy trong Một cơn gió bụi trang 75, bản in của Nxb. Vĩnh Sơn năm 1969:

 

Trong số 22 người ấy có một nữ đảng viên tên là Đỗ Thị Lạc là người sau có đứa con gái với Hồ Chí Minh.  Về sau, thấy người ta nói khi về đến địa hạt Bắc Giang có ba đảng viên trong 22 người ấy bị giết v́ không chịu theo cộng sản.”

 

Trong một đoạn ngắn mà có hai sự kiện quan trọng về cộng sản: 1) Hồ Chí Minh có một đứa con gái với bà Đỗ Thị Lạc.  Điều nầy hoàn toàn trái ngược với tuyên truyền của đảng CSVN.  Theo tài liệu do chính HCM đưa ra dưới tên Trần Dân Tiên và của đảng CS, th́ HCM sống độc thân, không có vợ con, hy sinh bản thân cho cách mạng.  Thế mà Trần Trọng Kim lại tiết lộ là HCM có một con gái với Đỗ Thị Lạc.  Bây giờ không ai biết người con gái nầy ở đâu?  2)  Sự kiện thứ hai trong đoạn trích dẫn trên là ba đảng viên Việt Cách bị giết v́ không chịu theo CS.  Tiết lộ nầy là một minh chứng cho chủ trương của HCM và đảng CSVN, tiêu diệt tất cả những người bất đồng chính kiến.  Đây là kế hoạch tiêu diệt tiềm lực do HCM đưa ra từ khi đảng CS mới thành lập cho đến ngày nay.  V́ vậy Việt Nam không có nhân tài xuất hiện để lănh đạo lực lượng đối kháng lật đổ chế độ CS.  Đây là hồi chuông báo động cho những ai muốn cộng tác hay ḥa giải ḥa hợp với CS.  Dại dột mà nghe lời CS, mời đối thoại hay mời hợp tác, th́ sẽ bị sập bẫy khi nào không biết; nếu không mất mạng như ba người trên th́ cũng thân bại danh liệt, chỉ c̣n cách bỏ của chạy lấy người mà thôi.  Mấy ông Việt kiều yêu nước, hăy coi chừng đấy!

 

2.-  TRÍCH ĐOẠN 2:  Hồ Chí Minh và đảng CS cướp chính quyền, lập chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa ngày 2-9-1945.  Chính phủ nầy bị phản đối nên HCM phải cải tổ, quay qua lập chính phủ liên hiệp ngày 1-1-1946 và tổ chức bầu cử Quốc hội lập hiến ngày 6-1-1946.  Sử gia Trần Trọng Kim mô tả cuộc bầu cử nầy như sau:

 

Khi ấy tôi đă về Hà Nội rồi, thấy cuộc tuyển cử rất kỳ cục.  Mỗi chỗ để bỏ phiếu, có một người của Việt Minh trông coi, họ gọi hết cả đàn ông, đàn bà đến bỏ phiếu, ai không biết chữ th́ hô viết thay cho.  Việt Minh đưa ra những bản kê tên những người họ đă định trước, rồi đọc những tên ấy lên và hỏi anh hay chị bầu cho ai?  Người nào vô ư bầu cho một người nào khác, th́ họ quát lên: “Sao không bầu cho những người này, có phải phản đối không?”  Người kia sợ mất vía nói: “Anh bảo tôi bầu cho ai, tôi sẽ bầu cho người ấy.”  Cách cưỡng bách ra mặt như thế, lẽ dĩ nhiên những người Việt Minh đưa ra được đến tám chín mươi phần trăm số người đi bầu.” (Lệ Thần Trần Trọng Kim, sđd. tt. 103-104.)

 

Cách bầu cử mà cụ Trần Trọng Kim lịch sự gọi là “kỳ cục” trên đây năm 1946, chẳng qua là bầu cử gian lận.  Cộng sản luôn luôn tổ chức bầu cử gian lận có hệ thống, có phương pháp.  Phương pháp gian lận bầu của của cộng sản ngày nay tân tiến hơn, kỳ diệu hơn.  Ngày nay, trong mỗi cuộc bầu cử, để cho cử tri khỏi mất thời giờ chọn lựa, hoặc chọn lựa không đúng ư đảng CS, Mặt trận Tổ quốc, một tổ chức ngoại vi của đảng CS, tuyển lựa người trước và lập sẵn danh sách ứng cử viên.  Cử tri chỉ bầu những ứng cử viên đă được CS tuyển lựa.  Như thế ai đắc cử cũng là gà ṇi của đảng CS, bảo đảm chất lượng đỏ 100%.   

 

3.-  TRÍCH ĐOẠN 3:  Sau cuộc bầu cử ngày 6-1-1946, HCM thành lập chính phủ Liên hiệp Kháng chiến ngày 2-3-1946.  Ngoài HCM (chủ tịch) và những đảng viên CS, chính phủ liên hiệp c̣n có: cựu hoàng Bảo Đại (cố vấn tối cao), Nguyễn Hải Thần (phó chủ tịch), Huỳnh Thúc Kháng (bộ trưởng nội vụ), Nguyễn Tường Tam (bộ trưởng Ngoại giao)…  Trần Trọng Kim kể về hoạt động của chính phủ nầy như sau:

 

Khi tôi c̣n ở Hà Nội, cụ Huỳnh Thúc Kháng ra nhận chức bộ trưởng bộ nội vụ, có đến thăm tôi.  Ngồi nói chuyện, tôi hỏi: “Cụ nay đứng đầu một bộ rất quan trọng trong chính phủ, chắc là bận việc lắm”.  Cụ Huỳnh nói: “Bây giờ, việc ǵ cũng do địa phương tự trị cả, thành ra không có việc ǵ mấy, và khi có việc ǵ, th́ họ làm sẵn xong cả rồi, tôi chỉ có vài chữ kư mà thôi”.  Những khi có hội đồng chính phủ th́ bàn định những ǵ?  “Cũng chưa thấy có việc ǵ, thường th́ họ đem những việc họ đă làm, rồi nói cho chúng tôi biết”.  Xem như thế th́ các ông bộ trưởng chỉ đứng để làm v́ mà thôi, chứ không có quyết định ǵ cả.  Có người hỏi ông Nguyễn Tường Tam rằng: “Khi ông nhận chức bộ trưởng bộ ngoại giao, ông thấy có việc ǵ quan trọng lắm không?”  Ông trả lời: “Tất cả giấy má trong bộ ngoại giao của cụ Hồ giao lại cho tôi, tôi chỉ thấy có ba lá đơn của mấy người sĩ quan Tàu nhờ t́m cho mấy cái nhà, và t́m cái ví đựng tiền bị kẻ cắp lấy mất”.   Câu chuyện có thể là ông Tam nói khôi hài, nhưng đủ rơ việc các ông bộ trưởng không có ǵ.  Tôi đem câu chuyện đó nói ra đây để chứng thực là các bộ trưởng chỉ giữ hư vị chứ không có thực quyền.  Cái thực quyền trong chính phủ lúc ấy là ở mấy người như ông Hồ Chí Minh, Vơ Nguyên Giáp và ở tổng bộ cộng sản điều khiển hết cả.” (Lệ Thần Trần Trọng Kim, sđd. tr. 110.)

 

Hoạt động của nhà cầm quyền CS năm 1946 được Trần Trọng Kim tŕnh bày trên đây, sao mà “hiện thực” như ngày nay quá.  Bảy chục năm sau mà cũng chẳng khác ǵ cả, cũng y chang như ngày xưa.  Ngày nay ai cũng thấy rơ, đảng CSVN chỉ định sẵn trước các chức vụ, từ chủ tịch nhà nước, chủ tịch chính phủ, chủ tịch quốc hội, bộ trưởng … rồi đưa qua quốc hội thi hành.  Quốc hội chỉ có việc hoan hô là xong việc.  C̣n viên tổng bí thư đảng CS Nguyễn Phú Trọng vỗ tay bảo rằng dân chủ đến thế là cùng.  Các ông bộ trưởng chỉ đứng để làm v́ mà thôi, chứ không có quyết định ǵ cả ... Các bộ trưởng chỉ giữ hư vị chứ không có thực quyền…  Câu viết cách đây bảy chục năm mà vẫn c̣n đúng quá. 

 

Dầu vậy, đọc thêm đoạn sau đây của cụ Trần Trọng Kim, mọi người mới thấy rơ hơn nữa chân tướng bản chất của giới lănh đạo CS, thời nào cũng giống nhau.  Số là vào tháng 3-1946, cựu hoàng Bảo Đại được HCM cử làm cố vấn phái đoàn sang thăm hữu nghị chính phủ Tưởng Giới Thạch.  Trên đường về, tháng 4-1946, theo lệnh HCM, phái đoàn Việt Minh bỏ rơi cựu hoàng Bảo Đại ở lại Côn Minh một ḿnh.  V́ tiếng tăm của Bảo Đại, nên HCM không thủ tiêu Bảo Đại như ba người kể trên.  Việc nầy được Trần Trọng Kim thuật lại trong Một cơn gió bụi, sách đă dẫn trang 121.  Thời đó chưa có các loại thuốc đầu độc nguy hiểm, v́ nếu có, CS có thể giúp Bảo Đại sớm tiêu diêu miền cực lạc như Nguyễn Bá Thanh sau nầy.

 

Ở lại Côn Minh một ḿnh, cựu hoàng Bảo Đại qua sinh sống ở Hồng Kông.  Trần Trọng Kim cũng t́m cách trốn khỏi chế độ CS, rồi cũng đến Hồng Kông.  Tháng 8-1947, Trần Trọng Kim gặp cựu hoàng Bảo Đại.  Lời đầu tiên Bảo Đại nói với Trần Trọng Kim là: “Chúng ḿnh già trẻ mắc lừa bọn du côn.” (Trần Trọng Kim, sđd. tr. 146.) Bọn du côn ở đây là ai, nếu không phải là tập đoàn HCM, Vơ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng…

 

Lời nói ngắn gọn của cựu hoàng Bảo Đại được Trần Trọng Kim ghi lại nguyên văn, diễn tả thật đúng tác phong, bản chất của HCM và mấy tên cầm đầu đảng CS.  Điểm đặc biệt là giới cầm đầu đảng CS tuy không xuất thân cùng một gia đ́nh, mà là con cháu của nhiều ḍng họ khác nhau, nhiều thế hệ khác nhau, nhưng một khi đă vào đảng CS, cũng đều học thói du côn và tiêm nhiễm máu du côn, côn đồ như nhau.  Không du côn, không côn đồ th́ không thể trở thành đầu nậu du côn, côn đồ trong đảng CS.       

 

Máu du côn trong băng đảng cán bộ dưới quyền Nguyễn Phú Trọng hiện nay thật là cao độ, chuyên tham ô, nhũng lạm, chuyên cướp đất, cướp nhà, cướp vườn tược, tài sản của dân chúng, khiến dân chúng uất ức, khiếu kiện hà rầm quanh năm suốt tháng trên toàn quốc. 

 

Băng đảng CS du côn liền dùng công an, côn đồ, du côn, du thủ du thực, “đầu trâu mặt ngựa”, đàn áp đồng bào, gây thảm cảnh “tiếng oan dậy đất, án ngờ ḷa mây”, như Nguyễn Du mô tả trong truyện Kiều.  Cộng sản bán nước c̣n dùng bọn du côn, côn đồ đàn áp, đánh đập giết hại luôn cả những người yêu nước, đ̣i hỏi dân chủ tự do và chống lại bá quyền xâm lược Bắc Kinh.  Chỉ có du côn mới tiêu diệt ḷng yêu nước của dân chúng, để bán nước cho ngoại bang.

 

Tóm lại, chỉ cần trích dẫn vài đoạn trên đây cũng thấy rơ lư do rất đơn giản, khiến băng đảng du côn CS trong nước cấm phát hành Một cơn gió bụi của Trần Trọng Kim.  Tục ngữ dân gian đă nhắc nhở “có tật giật ḿnh”, thật chẳng sai tư nào.  Nếu CS không ra lệnh cấm sách Một cơn gió bụi, mới là điều đáng ngạc nhiên. 

 

Tuy nhiên tâm lư con người thường rất lạ lùng.  Cái ǵ càng bị cấm th́ người ta càng ṭ ṃ, càng muốn t́m hiểu.  V́ vậy, CS cấm phát hành sách Một cơn gió bụi, là một cách quảng cáo không công rộng răi cho sách nầy.  Dân chúng nghe sách bị cấm th́ càng muốn biết sách nầy có ǵ đặc biệt mà CS lại cấm?  Thế là càng có nhiều người, nhất là giới thanh niên, sinh viên là những người luôn luôn muốn t́m ṭi, học hỏi, ṭ ṃ vào Internet, t́m đọc nguyên bản Một cơn gió bụi, để biết rơ t́nh h́nh lịch sử đất nước giai đoạn 1945 có ǵ lạ mà CS lại cấm? 

 

V́ vậy, ở đây nên ghi nhận sáng kiến của nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Phương Nam Books về việc in lại sách Một cơn gió bụi của Trần Trọng Kim.  Dầu sách không đến tay độc giả, sáng kiến của nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Phương Nam Books đă làm sống lại một quyển sách xưa rất gía trị, gợi trí ṭ ṃ cho độc giả trong nước t́m đọc, nhất là những nhà tranh đấu dân chủ nghiên cứu và học hỏi tác phẩm của Trần Trọng Kim. 

 

Cuối cùng, sách Một cơn gió bụi tuy bị đảng CS cấm lưu hành, nhưng đảng CS không thể ngăn được gió, nên chẳng ngừa được bụi.  Ngược lại Một cơn gió bụi là làn gió văn hóa tung bay rộng răi khắp nơi, kể cả ở hải ngoại.  Điều đặc biệt là chính trong cơn gió bụi “mờ mịt thức mây” nầy, dân chúng càng nhận ra rơ ràng hơn nữa chân tướng du côn của giới lănh đạo CS phản dân hại nước, từ Hồ Chí Minh cho đến Nguyễn Phú Trọng ngày nay.

 

TRẦN GIA PHỤNG

(San Jose, 9-7-2017)