Tôi đi dự lễ giỗ cụ Phan Châu Trinh năm 2017 tại Nam Cali

 

lexuanmy.PNG

Lê Xuân Mỹ

 

Miền nam Cali nói chung hay Westminster, Santa Ana, Anaheim, Garden Grove, Santa Ana… nói riêng, là những thành phố nơi tôi có nhiều bạn bè, thầy cô và những người bà con ruột thịt. Nhưng để đến được nơi đó, dù từ nơi tôi ở chỉ cách một giờ máy bay hay chỉ khoảng sáu giờ lái xe, vẫn rất không dễ dàng.

Có quá nhiều lư do mà đă gần ba năm qua tôi chưa trở lại. Một mẹ già với chứng bệnh Alzheimer gần tuổi 90 , hai cháu ngoại một đứa sáu tuổi, một đứa vừa mới chào đời, và những lo toan bộn bề của tuổi về hưu. Một bước đi tới là năm bước đi lui. Rất muốn, nhưng khó ḷng tham dự ngày giỗ của cụ lần này. Biết tin cũng  chỉ để biết vậy thôi, không hy vọng ǵ. Hoạ chăng là sang năm nếu tổ chức tại San Jose th́ chắc chắn có mặt.

 

Từ thư mời của thầy Bảo, các email của bạn bè PCT62-70, từ điện thoại của bạn bè và nh́n danh sách tham dự ngày càng dài của các bạn, ḷng mỗi lúc mỗi xốn xang. Tôi đứng ngồi không yên. Nghĩ tới nghĩ lui. Hay là cứ đi đại một chuyến. Không phải lúc nào cũng có thể gặp cùng một lúc nhiều bạn bè và thầy cô như thế. Một công hai ba chuyện. Phải đi thôi.

 

Bà xă th́ ủng hộ tuyệt đối. Việc ǵ cũng được miễn tôi vui, bạn của ḿnh th́ ít nhưng quen với bạn của chồng th́ nhiều. Con cái cũng khuyến khích, ba đi đi, ở nhà tụi con lo. Vậy là trên nguyên tắc OK. Giấy phép đă có, chỉ cần thực hiện. Nhưng nói th́ dễ nhưng thực hành phải  giải quyết nhiều vấn đề. 

 

Thứ nhất là thời gian và phương tiện di chuyển. Không thể đi nhiều ngày. Chắc chắn phải đi thứ Bảy và về thứ Hai.  Không thể đi xe đ̣ v́ mất nhiều thời gian. Đi máy bay sáng sớm thứ bảy và về chiều tối thứ Hai th́ xem như vắng nhà hai đêm nhưng có đến ba ngày trọn vẹn tại Nam Cali. May mắn, t́m trên mạng có vé on sale của Jet Blue từ San Jose đi Long Beach trong tuần đầu tháng 4. Xe đ̣ 80usd. Máy bay 100 usd round trip. Khởi hành sáng sớm, về chiều tối. Vừa có 3 ngày vui chơi với bạn bè vừa rẻ tiền vừa bảo vệ được sức khoẻ. Vậy là giải quyết xong vấn đề đầu tiên.

 

Vấn đề thứ hai mẹ già: cần có người chăm sóc, uống và chích thuốc bệnh tiểu đường ngày bốn lần, đo áp huyết ngày một lần. Ăn uống, tắm rửa, nhắc nhở uống thuốc. Alzeithmer nên cần có người bên cạnh 24/24.

 

Ngày thứ Bảy con trai út lo cho bà nội được. Ngày Chủ Nhật và sáng thứ Hai, người em út đem mẹ đi với điều kiện phải trả lại sáng thứ Hai v́  làm ca chiều. Gọi con rể. Dạ thứ hai con xin nghỉ phép. Như vậy tạm ổn. Chỉ cần đến quá trưa, chiều thứ Hai ba mẹ về rồi. Xong phần hai.

 

Bây giờ đến vấn đề cháu ngoại: đưa đón đi học thứ Hai, con rể take care. Cháu ngoại trai mới sinh gần 2 tháng, con gái lo v́ c̣n ở nhà cho đến cuối tháng tư. OK xong

 

Thở phào. Vậy là chuyện nhà xem như đă giải quyết xong. Gọi phó lớp thông báo. Trưởng lớp Diễm nghe tin hồ hởi và phấn khởi rủ thêm Xinh và Vicky, con của Xinh. Vậy là với gia đ́nh Nghĩa,  Bắc Cali góp mặt tổng cộng 10 thành viên bao gồm con cháu.

 

Việc nước tại Nam Cali đă có bạn bè thu xếp. Chỉ cần có mặt. Số sướng vậy đó.

Cám ơn trời, mọi việc tạm ổn chỉ chờ ngày lên đường. Vợ tôi phấn khích c̣n hơn tôi. Làm tré, làm bánh trung thu, làm bánh bía đem xuống làm quà cho bạn bè. Cũng tội. Có bà con dưới đó thúc dục hoài nhưng có đi được đâu. Nghe có chợ đêm Phước Lộc Thọ vui quá mà cũng chỉ được xem qua youtube. Vợ chồng lần này có dịp Nam du.

 

Phải nói tôi là một người rất hạnh phúc. Ngoài nỗi đau mất cha quá sớm trong trại cải tạo, ngoài nỗi buồn vong quốc 42 năm về trước, nói chung cuộc đời đă cho tôi rất nhiều thứ. Một mẹ già để yêu thương, chín anh em vẫn c̣n nguyên vẹn, một vợ chỉ biết vui với những niềm vui của chồng , ba đứa con có công ăn việc làm lương thiện, hai đứa cháu kháu khỉnh và những người bạn vô cùng thân thiết.

Ít nhất trong 66 năm nh́n lại. Hạnh phúc, may mắn nhiều hơn bất hạnh, đớn đau. Có những khó khăn tưởng như không thể vượt qua, có những lúc vô cùng tuyệt vọng tưởng có thể tự kết liễu bản thân, nhưng rồi cuối cùng vẫn trụ lại với cuộc đời bên cạnh những người rất mực yêu thương.

Ngoài gia đ́nh, những người bạn là cái được lớn nhất. Anh em yêu thương nhau là tự nhiên, là bổn phận nhưng bạn bè là tự nguyện. Anh em th́ chỉ có chín mà bạn bè cả trăm. Anh em có đứa thương đứa ghét. Nhưng bạn bè toàn là thương yêu. Tôi yêu  nên tôi mới thân thiết với bạn v́ có ai dại ǵ quen biết với người ḿnh không ưa.  Tôi chưa bao giờ phản bội bạn v́ tôi tự nguyện yêu bạn,  cũng như bạn chưa bao giờ hết yêu tôi, phải không?

 

Tháng Tư 2017 là những ngày đáng nhớ. Mấy ngày trước lúc đi, điện thoại của bạn bè tới tấp gọi về: đừng lo ǵ cả khi xuống đây,  từ chỗ ăn chỗ ở tới chuyện đón đưa. Phó lớp th́ rất thân t́nh nhưng cũng hơi đáng sợ, mỗi lần gọi là mỗi lần dặn ḍ nhớ học thuộc các bài hợp ca.

 

Nói thiệt cái phần học thuộc bài hát là phần khó khăn nhất trong chuyến đi này. Thuở c̣n đi học, một bài văn dài, tôi chỉ cần đọc qua đọc lại một, hai lần là nhớ không sai một chữ. Nhớ hồi đó, học bạ của tôi toàn “ngoan, giỏi, chăm”. Tôi vẫn c̣n giữ những lời phê của thầy Bảo, thầy Kế, cô Liệu như là một bằng chứng cho cái “smart” của ḿnh (hic)… Bây giờ bài nhạc có mấy câu lèo tèo, hát hoài không nhớ. Tối nằm bên vợ cứ lẩm bẩm như thằng điên. Tập thể dục cũng mở bài “Tôi yêu”, phụ vợ làm bánh, rửa chén cũng mở “Phan Châu Trinh hành khúc ”. Nghe riết, thằng con út, đứa cháu ngoại c̣n thuộc từng chữ, chỉ có tui là cứ câu nọ cắm cằm câu kia. Chi mô mà cứ “tôi yêu quê tôi” rồi “yêu anh yêu em” cứ loạn cả lên. Cái ông nhạc sĩ Trịnh Hưng này mới thật lạ đời. Yêu chi yêu một thứ thôi th́ dễ nhớ biết mấy. Yêu nhiều quá, loạn cào cào, tẩu hoả nhập ma lúc nào không hay. Thôi th́ cứ cố nhớ được câu nào hay câu đó. Hát đồng ca mà. Ca sĩ miệt vườn lâu lâu mới xuất hiện. Câu nào thuộc th́ rống thật to, câu nào quên th́ chỉ cần mở miệng ra hết cỡ “muting sound” là được. Chết thằng tây nào, phải không?

 

Rồi cũng đến ngày vợ chồng cả ngố từ San Jose du hành Santa Ana bằng máy bay Jet Blue. Khởi hành 6 giờ 55 sáng, đến phi trường Long Beach lúc 7giờ 55. Ngày thứ Bảy thời tiết Cali thật đẹp. Từ máy bay, nh́n qua cửa sổ, bầu trời nhuộm một màu xanh điểm những khoảng mây trắng tuyệt đẹp. Tôi lẩm bẩm bài hát “Tôi yêu”.Yêu anh yêu em và yêu cả nắng ấm Cali tháng Tư.

 

Minh, em vợ, đón tôi tại phi trường. Đây là khoảng thời gian rảnh rỗi duy nhất anh em có thể gặp nhau v́ toàn bộ thời gian c̣n lại của chuyến đi ba ngày sẽ dành hết cho bạn bè 62-70 và cụ Phan Châu Trinh.

Ăn sáng xong, c̣n một chút th́ giờ, Minh đưa tôi dạo sơ một ṿng Little Sài G̣n và một ṿng các biển của Nam cali. Từ Long Beach dọc theo đường số 1, chúng tôi đi qua các vùng biển nổi tiếng và tuyệt đẹp của miền Nam: Seal Beach, Sunset Beach, Huntington Beach, Newport Beach,  Corona del Mar State Beach, ngang qua Crystal Cove State Park tiến thẳng đến Laguna Beach. Tôi đắm ḿnh trong cái không khí trong lành và ngây ngây lạnh buổi sáng của biển Cali. Khung cảnh hai bên tuyệt đẹp. Kư ức nhớ về các biển quê nhà, Mỹ Khê, Sơn Trà, Non Nước…. Nhớ, ôi chao là nhớ. Nhớ đến quay quắt.

 

Tôi  trở về nhà Loan lúc 3 giờ chiều để chuẩn bị cho chương tŕnh lễ giỗ cụ Phan vào ngày mai. Cái bà phó lớp này cũng quả là “ác hơn gà ác”. Lâu lâu tui mới được về Nam Cali, đáng lẽ phải cho tui dạo phố Bolsa, nh́n ngắm khu Phước Lộc Thọ hay chí ít cũng cho tôi có th́ giờ ăn một cuốn nem nướng Brodard. Không, trước khi đi bả đă ra lệnh: “ông đi đâu th́ đi, làm ǵ th́ làm, trước 3:30 chiều là phải đem vali về nhà tôi rồi cùng nhau dợt lại các bài hát và chuẩn bị cho ngày mai. Tối c̣n phải ra nhà hàng của ông Phương ”. Nói thật tưởng chỉ có trưởng lớp Diễm là nỗi tiếng “nghiêm khắc”,, bà phó lớp này h́nh như c̣n “khó chịu giờ giấc”  hơn nữa. Thời xưa có hai bà “Trưng, Triệu”, ngày nay tại xứ “cờ hoa”, tự nhiên lù lù  nhị vị nữ lưu “Trần,Phạm”. Tôi tự nhủ, thôi ráng mà nhịn. Qua sông th́ phải luỵ đ̣. Vui bà cho trú ngụ vài ngày, buồn bà đá ra khỏi nhà, tiền mấy đêm khách sạn cũng mất toi một phần ba lương hưu trí. Không đem đủ tiền mặt, credit card lũng, hai vợ chồng không khéo trở thành homeless trước chợ ABC th́ đúng là đẹp mặt.

 

Cũng tội bà phó lớp. Nghe tôi dự định đi  giỗ cụ Phan  từ tháng trước, ngày nào cũng gọi điện thoại nào là, đă thu xếp chỗ ở,  nào là đừng lo chổ ăn, nào là có người đi đón “Tui sẽ nhờ Niết đi đón. Hồng, Ngô đă dành cho ông bà pḥng dưới lầu rồi” và vân vân.

Và nhiều bạn bè nữa, Niết, Thu, Trân, P.Lan, Sanh….và  ngay cả Diễm, Xinh…điện thoại tới tấp. Cảm động vô cùng. Từ Bắc Cali đi Nam Cali mà như đi đâu xa xôi cách trở lắm lắm. Rứa mới thấy cái t́nh bạn của tuổi già nó ấm áp nhường nào. (Nói nhỏ kẻo cụ Phan buồn, con đi kỳ này thăm giỗ cụ chỉ là cái cớ. Con thăm cụ có hai, ba tiếng đồng hồ c̣n gặp mặt bạn bè thầy cô đến gần ba ngày lận)

 

Nội nghe sơ sơ cái chương tŕnh của bạn bè dành cho con là cụ Phan cũng phải ganh tị rồi:

 

Tối thứ bảy họp mặt tại nhà hàng của Phương

Sáng chủ nhật Café ăn sáng với bạn bè

Trưa chủ nhật : Tham dự giỗ cụ Phan và ăn trưa với thực đơn 7 món

Tối chủ nhật: Karaoke, văn nghệ, ăn uống nhà Loan và Hồng

Sáng thứ 2: Café ăn sáng

Trưa thứ hai: Ăn uống tiếp tục trước khi ra về

 

Nh́n chương tŕnh, bản thân tui cũng giựt ḿnh chứ đừng nói chi ai khác. Ở cái tuổi “3 cao, 1 thấp”, tui phải vừa đem thuốc tiểu đường vừa phải đem theo thuốc high cholesterol, high blood pressure với liều lượng gấp đôi.

 

Thôi kệ ngàn năm có một lần, cứ vui như chưa vui lần nào, sau này về lại San Jose ráng mà double exercise.

 

Tối thứ bảy gặp nhau tại nhà hàng của đại gia Phương thật vui. Đông đảo bạn bè có mặt. Lần này có một người bạn từ Pháp lần đầu tiên tôi gặp là Mộng Thuư, c̣n lại đầy đủ bạn Nam Cali. Phương, P. Lan , Thu, Huy, Sanh, Ngọc My, Phương Hoa, Phan Hoa,  Kim Hương, Loan, Niết, Th́n, Nhi, Tuyết Phi, Thuyên….Kỳ này đặc biệt Bắc Cali có các bạn Mỹ,Cúc, Điệp,Nghĩa, Xinh, Diễm. Hy vọng lần họp mặt tháng Bảy sắp tới sẽ có thêm các bạn từ các tiểu bang khác, từ Việt Nam th́ cũng xấp sỉ 60 người. Một con số đáng kể cho một nhóm bạn cùng chung niên khoá của cùng một trường trung học trên đất tạm dung này.

 

Kỳ này vợ chồng Phương chiêu đăi toàn các món ăn thuần tuư quê hương miền Trung. Thịt gà trộn rau răm, thịt ba chỉ ăn với bún rau và tôm chua, cánh gà chiên nước mắm, bún cá Đà Nẵng .Toàn những món không có trong thực đơn hàng ngày của nhà hàng. Ngon th́ chắc chắn là quá ngon. Ngon và vui. Ngon v́ thức ăn và vui v́ bạn. Được ăn uống, nói chuyện và vui chơi với các bạn nhất là các bạn đồng tuổi, đồng lớp là quá đă rồi. Hạnh phúc đời người đâu quá xa xôi. Nh́n quanh thấy bạn bè ai cũng trẻ, ai cũng đẹp. Cũng phải thôi. Cùng nhau đi trên hai con đường song song, chắc chắn sẽ không ai thấy ḿnh thay đổi. Vẫn nụ cười đó, vẫn dáng vẻ đó. Vẫn măi như chúng ta của năm nào, cái thuở cầm bức thư t́nh đầu tiên bị trả lại, ngập ngừng bên cửa lớp. Chắc chắn chúng ta đă có quá nhiều đổi thay, nhưng tối nay trong nhà hàng của Phương tôi vẫn không nhận ra dấu vết của thời gian. Xin cám ơn đời và xin cám ơn những người bạn của tôi.

 

Về lại nhà Loan, định quậy thêm một tăng nữa, nhưng thôi. Mai c̣n phải dậy sớm cho buổi lễ giỗ cụ Phan Châu Trinh của chúng ta. Vợ chồng tui được ưu ái một pḥng ở tầng dưới, Diễm và Xinh cùng con gái ở pḥng phó lớp. Thị Loan lần đầu tiên sau bao năm, tái hợp đức lang quân ở pḥng thờ anh Thiện bên cạnh. Sanh chiếm sofa ngoài living room. Đẹp trai, to con, khoẻ mạnh nên phải nhường tiện nghi cho các ông bà  bạn già gầy ốm hom hem hơn. Căn nhà ấm cúng và đầy ắp t́nh người. Thêm một lần nữa cám ơn sự chu đáo của phó lớp Loan, của hai em chủ nhà Hồng, Ngô. Nếu có Hotel 5 sao bên cạnh cho ở free cũng không ngu chi dời đi. Đêm đầu tiên ở Garden Grove trôi qua thật b́nh yên dù ở pḥng khách, tiếng ngáy của MC Sanh thỉnh thoảng vang lên khuấy động cái tĩnh mịch của đêm dài.

 

Mới sáu giờ sáng đă thức dậy theo thói quen. Tuổi già muốn ngủ nướng cũng không được. Chị em chủ nhà cũng dậy thật sớm. Một ly café, một lát bánh ḿ, một chén xôi đậu đen, đơn giản nhưng ngon và ấm áp. Lẩm bẩm lại bài hát “Tôi yêu” và “Phan Châu Trinh hành khúc” nhưng vẫn chưa thuộc. Thôi cũng đành chịu. Giọng đă không hay th́ đâu cần hát to. Có ông Sanh, ông My thay mặt nhóm đàn ông rồi. Bên nữ th́ quá OK với Thu, Lan, Loan, Phan Hoa, Phương Hoa, Hương, Diễm…

 

Đây là kỳ  giỗ Cụ Phan đầu tiên do Ban chấp hành mới thực hiện. Và cũng lần đầu tiên nhóm PCT62-70 tham dự đông đảo và khí thế nhất. Khoảng 20 bàn cho toàn trường th́ nhóm đă chiếm hết bốn bàn với 40 người. Số lượng đă đông mà chất lượng cũng không kém. Một tổng thư kư, hai MC, sáu tiết mục văn nghệ bao gồm đơn ca, hợp ca. Chưa kể nếu cho phép, số tiết mục được ghi tên sẽ c̣n nhiều, nhiều nữa. Sợ ban tổ chức nói: “mấy thằng nhỏ ỷ đông lấy thịt đè người”. Thế mới thấy nhóm ta luôn luôn là số một. Già nhưng cũng c̣n gân. Vẫn luôn là những người trẻ trong những người già hơn. Hoan hô PCT62-70. Mặt già nhưng tim (xin đừng đen tối sửa lại chử nghĩa của tác giả, xin cám ơn) c̣n non.

 

Chương tŕnh diễn ra thật trang nghiêm nhưng cũng thắm t́nh thầy tṛ của một thời Phan Châu Trinh Đà Nẵng. Gặp lại các thầy, cô, các anh chị lớp trên và các bạn đồng môn lớp dưới. Và dĩ nhiên gặp các bạn cùng lớp. Mới đó đă 47 năm xa trường. Gần nửa thế kỷ mà như mới ngày hôm qua. Mừng, xúc động, bồi hồi nhớ về một quăng đời yêu dấu cũ. Gặp lại thầy Bảo, thầy Phụng, thầy Mai, thầy Ngà, cô Diệp… Thầy cô đều đă già nhưng vẫn c̣n dáng dấp của năm xưa. Vẫn với nụ cười hiền hậu của thời xưa cũ. Vẫn c̣n nhớ như in những câu chữ thầy cô phê trong học bạ những năm tháng học tṛ. 47 năm trôi qua như một giấc mộng. Chiều nay trên một đất nước thật xa xôi, nhớ về quê nhà một thời xa lắc, nước mắt tôi như muốn trào ra, nhưng cố ḱm lại. Đă già lại vừa xấu, khóc chắc không giống ai.

 

Văn nghệ của PCT6270 thật khí thế với đơn ca của Diễm, Sanh, My, Hương và hai bài hợp ca. Tham dự hai bài hát chung, tôi hơi khớp v́ lần đầu hát chung với “các danh ca thần tượng” nhưng cũng không đến nỗi phải “lip sing”. Mấy ông bà già PCT62-70 rất sôi nổi với “Phan Chau Trinh hành khúc” của thầy Hoàng Bích Sơn.

Nh́n xuống khán giả, vừa hát vừa nhớ đến dáng đứng bắt nhịp 1,2,3,4 của thầy năm nào. Thầy ơi, xin lỗi thầy, em biết thầy có rất nhiều ca khúc, nhưng đây là bài hát duy nhất của thầy mà em vẫn c̣n nhớ, vẫn luôn mang theo trong trái tim  đến ngày hôm nay. Quá xúc động và thật quá hào hùng. Em nhớ thầy và em nhớ măi mái trường mang tên  Phan Châu Trinh.

 

Buổi giỗ chấm dứt lúc 2 giờ chiều. Lần đầu tiên, số người ra về c̣n nguyên như con số bước vào tham dự. Ông Hội trưởng cười hả hê bắt tay mọi người và đặc biệt cám ơn PCT62-70. Sự thành công của t́nh đồng môn và ḷng đoàn kết.

 

dule6370.jpg

 

Ra về nhưng tôi vẫn c̣n nhớ măi những khuôn mặt của các thầy cô, của bạn bè ngày hôm đó. Tụi con đều đang ở tuổi bonus th́ các thầy cô c̣n đang ở tuổi super bonus. Hy vọng sẽ c̣n gặp lại nhưng không ai biết được ngày mai. Tuổi già như chuối chín cây. Không biết ngày rơi rụng. Có lưu luyến rồi cũng phải chia tay. Sẽ không mong muốn điều ǵ ngoài một sự b́nh an, cho ḿnh và cho tất cả những người thân yêu.

 

Phó lớp đi với Xinh, Diễm,  và Huy để đưa con của Xinh về trường. Tôi đi với Niết một ṿng du ngoạn Bolsa. Cũng phải biết chút ǵ đó để về kể với con cháu. Muốn ăn một vài thứ nổi tiếng ở Nam Cali như Nem Nướng Bodard, cơm gà Quang Trung, Hương Giang món Huế. v.v…  nhưng chắc là không được. Phải hẹn lần sau thôi. Không sao, c̣n thiếu là c̣n phải quay về. Quả đất vốn tṛn huống chi là hai miền Nam bắc Cali.

 

Đi loanh quanh chưa đến một ṿng Phước Lộc Thọ là phải quay về nhà phó lớp để tham dự phần hai tối nay. Đêm nay mới thật là đêm của PCT62-70. Không veston, cà- ra- vát ǵ cả cho vướng víu, cứ quần jean áo pull là có thể lên sân khấu và quậy tưng. Bỏ lại tuổi già với con cháu, bỏ cái đứng đắn đạo mạo thường ngày, mấy ông bà già tuổi sáu bó đêm chủ nhật trở về lại thời 17 tuổi . Mày tau mi tớ. chuyện tṛ rôm rả.

 

Giờ mới nhận ra th́ ra mấy ông cũng tám không thua mấy bà. Sanh, Niết, Trân, Nga, Nhi, Mỹ, Nhi, Phương…tụm năm tụm ba vừa uống bia vừa tám. Ăn cũng nhiều mà nói cũng lắm. Mấy rể, dâu PCT cũng không thua kém. Thỉnh thoảng tui len lén nh́n các bà nhất là phó và trưởng lớp. Té ra cũng hiền lành gớm. Nhứt là bà phó lớp. Nhớ lần gặp bả lần đầu tiên, vừa ít nói vừa nhà quê. Ngồi đâu là ngồi chết một nơi. Bây giờ phải nói là quay đi 180 độ. Vừa giỏi giang vừa đẹp gái ra. Dân ban C giờ mới lộ ra. Viết văn cũng nghịch ngầm ra phết. Thôi th́ cũng phải cám ơn trời cho PCT62-70 những bà phó, trưởng lớp như thế cho đời thêm vui. Bạn tui th́ khỏi nói. H́nh như càng già ai cũng đẹp, duyên dáng và tài giỏi.

Cái mục văn nghệ ca hát th́ khỏi chê. Hết hợp ca đến đơn ca. Sanh, Phương,Diễm, Nga, Hương… người nào hát cũng hay. Cả tui nữa chứ. Phải khen cái can đảm, cũng hơi bị hay nhưng “hay vừa vừa”… Chưa kể nếu phải kể những người chưa có mặt hôm nay như Hoa, Lai, Liên, Hổ, Trịnh, Cát, Lan, Đa... Ôi đếm hoài không hết.

Chỉ cần sắp hàng  một người hát một bài thôi, cũng hết một tháng, nếu nói thách như mấy bà khu Little Saigon th́ chắc cũng phải một năm. Chỉ cần nh́n, nghe, tṛ chuyện suốt ngày với các bạn cũng đủ hạnh phúc cho cái thân già này rồi.

 

Sự xuất hiện của thầy Bảo, chị Nguyệt là một bất ngờ thú vị cho buổi họp mặt tối chủ nhật tại nhà Loan, Hồng. Không chỉ tham dự , thầy Bảo c̣n làm nhóm “bất ngờ đến tê dại” với bài hát “Riêng một góc trời”. Có bạn nói “sở dĩ Tuấn Ngọc phải về Việt Nam v́ giọng ca vàng 24 của Quốc Bảo Tạ”. Tôi th́ cho rằng Tuấn Ngọc nên bỏ nghề luôn th́ đúng hơn.

 

Có mấy bạn gặp tôi “ủa sao độ rày về hưu bộ rảnh sao thấy ông trẻ vậy”

Không giám rảnh đâu. Một bà, hai trẻ, nội cái vụ đi bác sĩ và đưa đón cháu đi học không cũng đủ hết giờ. “Vậy th́ tại sao?”. Tôi trả lời không cần suy nghĩ “Th́ lâu lâu đi xuống Nam Cali nạp năng lượng như thế này nè: Nhúng chân xuống biển Huntington Beach, sáng cafe Bolsa (xin thưa rơ không phải Café Lú), trưa chiều  ăn cơm, cháo nhà bạn bè, tối karaoke ca hát nhảy đầm... Huống chi là xen kẽ các bữa ăn chính c̣n “desert” bằng bún ḅ O Quỳnh, bánh xèo O Hoa. Ba ngày có trẻ lại vài năm là nói c̣n khiêm tốn lắm đó. Quan trọng nhất là cái khoản “free of charge all inclusive trip”. Ôi chao là sướng! À ra thế.

 

Thầy Bảo là người ra về sau cùng. Thấy thầy vẫn c̣n mạnh khoẻ , c̣n biết văn nghệ, tiếu lâm, rất mừng. Xinh khen thầy không những hát hay mà nổi tiếng là thông minh (hèn chi bà này ngày xưa nói tiếng Anh dở hơn tui mà điểm luôn cao hơn tui (ha ha). Thầy cười: “chắc chắc là em nói trật lất rồi, thầy mà smart như em nói, th́ thầy đâu có lấy vợ”. Ui chao là quá đúng hả thầy. Em cho rằng đây là câu nói hay nhất trong ngày họp mặt hôm đó. Cũng may, chị Nguyệt lúc đó đang bận nói chuyện với phó lớp Loan. Sóng gió đă không xảy ra và đêm nay về nhà chắc thầy sẽ không ngủ ngoài sofa.

 

Sáng thứ hai, “thiếu gia Khuê” đến đón Bắc Cali cùng Loan, P.Lan đi ăn sáng bằng xe “Couvert” đỏ tươi và sáng loáng. Mấy ông bà chụp h́nh bên cạnh siêu xe lấy hên. Ai nói về hưu là khổ. Về hưu sướng lắm chứ. Về hưu mà như ông bạn trẻ Khuê của tui th́ tui về hưu từ mười mấy năm về trước.

Ăn xong mấy tô phở 86, Xinh về San Jose bằng xe đ̣ Hoàng. Vợ chồng tôi và Diễm c̣n ở lại họp mặt tiếp tại nhà X. Thu buổi trưa. Nh́n đôi trẻ Khuê, Xinh đưa nhau đi bằng siêu xe đỏ choét, tôi có một chút ganh tị. Sao cũng là cùng một lớp, sao có người trẻ tuổi phong độ và hào hoa như thế. Sao mà ḿnh già cỗi hom hem như thế này (hic). Thôi th́ cứ an phận nh́n xuống đi em.

 

Buổi họp mặt nhà X.Thu vào buổi trưa. Đủ th́ giờ cho năm người c̣n lại rủ nhau lội bộ Huntington Beach. Gọi Huy, cả nhóm sáu người gặp nhau trên cây cầu nổi tiếng của băi biển. Sáng trời hơi âm u nhưng rất đẹp và mát. Đi bộ, tṛ chuyện, ngắm cảnh và nhúng chân xuống ḍng nước lành lạnh của biển, tôi cảm nhận mùi vị mặn mặn năm nào của quê ḿnh trên miền đất xa xôi này. Vị mặn của biển và của những giọt nước mắt nhớ quê hương.

 

Một lần nữa chúng tôi lại gặp nhau tại nhà X.Thu. Ăn uống tṛ chuyện như để kéo dài thời gian bên nhau. Càng gặp nhau, càng lưu luyến càng muốn kéo dài cuộc  vui. Cũng những khuôn mặt đó của PCT62-70. Vừa mới gặp nhau hôm qua mà lại muốn gặp nhau hôm nay. Chia tay hôm nay lại muốn xum vầy ngày mai. Gặp hoài không thấy chán. Nói hoài cũng không hết chuyện, chuyện đời xưa và chuyện của hôm nay.

 

Cuộc vui nào cũng phải lúc chấm dứt. Cũng phải chia tay. Có những nỗi buồn, có những bịn rịn. Nhưng không sao, xa nhau rồi sẽ lại gặp nhau. Cứ hy vọng vậy đi, để sống.  Dĩ nhiên ở tuổi chúng ta, thời gian sẽ qua nhưng sẽ không quá nhanh. Nên, vẫn c̣n một thời gian chờ đợi cho lần gặp lại. Chắc chắn cũng sẽ có thôi. Lâu hay mau, ngắn hay dài, không ai biết. Chỉ cần hứa với nhau, cầu chúc cho nhau, là sẽ sống thật vui vẻ, thật mạnh khoẻ. Không cần phải bẻ găy mười mấy cái sừng trâu. Cái đó hăy để dành cho con cho cháu. Với lứa tuổi của chúng ta, lần sau có gặp nhau chỉ cần chưa chống gậy, chưa mang tă là OK.

 

Thương nhiều các bạn bè của tôi.

 

Lê Xuân Mỹ PCT 63-70