Giấc Mơ ĐẠI HỘI II Cựu HSPCT/ĐN

 

 

Chỉ còn trên một tháng nữa là đến ngày Đại Hội II Cựu Học Sinh Phan Châu Trinh Đà Nẵng toàn thế giới sẽ diễn ra vào ngày 01 tháng 07 tại Quân Cam, miền trung California.

 

Là một cựu HSPCT, lòng tôi rộn ràng nao nức về sự kiện nầy. Tôi tưởng tượng đến giây phút thật bất ngờ thật xúc động trong ngày họp mặt tràn ngập kỷ niệm hoa niên vào tuổi xế chiều. Ngày họp mặt cũng sẽ là một tập hợp của nhiều niên khóa từ lúc ngôi trường được hình thành năm 1952 cho đến tháng 4 năm 1975 và cho tận hôm nay. Những cựu HSPCT gồm nhiều thế hệ từ 1952 đến 1975, được nhà trường đào tạo để trở thành những công dân lương thiện, biết yêu quê hương đồng bào trong đó có thầy cô và bạn học của mình.

Không thầy đố mầy làm nên.

Học thầy không tầy học bạn.

 

Những học sinh nầy được hun đúc bởi chí khí cùa nhà cách mạng Phan Tây Hồ, “làm trai đâu xá thứ Côn Lôn”, họ xông xáo vào đời bằng đủ mọi ngành nghề với tinh thần trách nhiệm, chịu đựng và vươn lên thể hiện cá tính của người dân xứ Quảng..

 

Tôi nhắm mắt lại, buông thả trí tưởng của tôi bay bổng về ngày Hội Ngộ kỷ niệm 60 năm ngày thành lập trường Phan thân yêu...

 

 

Bất kỳ một Đại Hội nào tại hải ngoại cũng đều chung một mô hình tổ chức như nhau. Cũng nghi thức khai mạc, chào cờ mặc niệm, diễn văn chào mừng, dạ tiệc và văn nghệ phụ diễn...

 

Trong Đại Hội chúng ta, nghi thức khai mạc sẽ là một nhắc nhở sâu lắng học sinh toàn trường tập họp trước sân cờ mỗi sáng thứ hai, chào quốc kỳ, màu vàng ba sọc đỏ và hát quốc ca VNCH, tiếng gọi linh thiêng của hồn Lạc Việt... Các học sinh từ khắp nơi tề tựu về Cali như thể về thăm trường Phan Châu Trinh cũ, là cơ hội tốt để họ cùng hát hiệu đoàn ca tranh đấu dân quyền....

 

Lòng tôi rộn ràng niềm vui khi nghe Ban tổ chức xướng tên thầy cũ bạn xưa. Rất nhiều cựu học sinh vội tìm đến thăm gặp các thầy cô và bạn thân thiết của mình. Dù đã đi vào thượng thọ, thầy Nguyễn Đăng Ngọc vẫn là một biểu tượng mô phạm kỳ của trường xưa. Các cô Bội Hoàn, Kim Đính, An Hà Châu, Từ Diệm..., dù trải qua bao dâu biển, vẫn còn nguyên dáng dấp của các vị nữ giáo sư tài sắc vẹn toàn. Này là bạn tôi, Nguyễn Bá Trạc, về từ Phần Lan, Võ Thị Thương về từ Canada. Các bạn Hồ Công Lộ, Trương Công Nghệ xa cách đã nửa thế kỷ qua, nay mới chịu tạm biệt mấy con kanguru xứ Úc, bay về tham dự Hội ngộ này. Nỗi vui của tôi như được nhân lên khi gặp lại các bạn Đoàn Văn Đạo, Ông Quý Sung, Nguyễn Hữu Hùng, Trương Văn Tình, Thái Thị Hoài, Nguyễn Thị Khẩn..., từ Đà Nẵng một thời yêu dấu cũng bay về tham dự Đại Hội II như thể bay trong mơ...

 

Trong không khí mừng mừng tủi tủi, không ai không khỏi bùi ngùi nghĩ đến các thầy cô và bạn bè chẳng may vắn số. Dù xứ lạ quê người, tóc đã pha sương nhưng lúc nào trong lòng các trò cũng ghi tạc một chữ ơn thầy. Hội trường như lắng đọng khi học sinh Nguyễn Phương Minh “lý sự” về Đà-nẵng-tínhPhan-Châu-Trinh-tính vận vào lòng biết ơn của học trò trường Phan. Những tính đặc thù đó là hài hước, tư chất thông minh, lòng yêu nước thiết tha, tâm lý bất mãn hiện sinh và bất đồng nhưng không bất hòa! Hội trường vở òa yêu thương khi các cựu học sinh mang những bó hoa biểu tượng lòng biết ơn dâng tặng thầy cô trong tiếng vỗ tay hân hoan dạt dào xúc động....

 

Cũng không thể quên đi một “điểm nhấn” xuất hiện lặng lẽ trong ngày hội ngô, đó là Đặc San kỷ niệm 60 năm ngày thành lập trường Phan. Đặc san là nơi hội tụ tâm tình của thầy cô và của nhiều thế hệ học sinh, đúc thành một bức tranh tuyệt tác nói lên Nghĩa Thầy Tình Bạn với thế gian và ngàn sau. Để có được tuyệt tác nầy, không nhiều người biết đến việc chắt lọc chất liệu, pha chế màu sắc và đẽo gọt dáng hình sao cho vân giá trị của tác phẩm được hằn lên. Công việc tim óc đó thuộc về nghệ nhân Trần Gia Phụng, người mang hai màu áo vừa trò vừa thầy của trường Phan ngày xưa...

 

Sáu mươi năm là một chuỗi thời gian đủ dài cho một đời người, để thấu lẽ huyền vi của đất trời và giá trị của cuộc sống. Kỷ niệm 60 năm ngày thành lập trường Phan với biết bao việc phải làm, sao cho ngày Hôi Ngộ nổi bật những tình cảm tiêu biểu, sẽ là mục tiêu của Ban Tổ chức. Những tình cảm tiêu biểu có thể là:

-       Tình nghĩa thầy trò và đồng môn là bất diệt

-       Chấn hưng dân khí, hát hiệu đoàn ca tranh đấu nhân quyền, là muôn đời,

 

 

Tôi nhắm mắt lại và thả hồn mình bồng bềnh theo giấc mơ đại hội. Tôi như nghe văng vẳng bên tai tiếng cười giọng nói đặc sệt Quảng Nam của thầy Trần Tấn, thầy Bùi Tấn, thầy Tường..., và các bạn Trương Văn Tình, Ông Quý Sung, Nguyễn Hữu Hùng, Trần Văn Thức, Nguyễn Thị Khẩn... Tôi cũng nghe văng vẳng trong hồn tiếng giảng bài giọng Huế ngọt ngào của cô Kim Đính, cô Từ Diệm, cô Liệu, cô Như Nguyện, của thầy Ngọc, thầy Tăng, thầy Hoàn, thầy Đáo, thầy Bích Sơn, thầy Tuệ..., xen lẫn giọng Bắc chuẩn của các cô An Hà Châu, cô “Andromaque” Bội Hoàn, thầy Đôn, thầy Khánh...

 

Như thể giấc mơ Đại Hội không diễn ra tại Nhà Hàng Mon Amour Banquet, thành phố Anaheim Cali, mà diễn ra ngay sân trường Phan, đông đúc thầy trò tham dự như lúc diễn vở kịch “Tim Trường Mà Về” ngày xưa ấy...

 

Võ Ý

05/2012

 

 

 

 

 

 

 

Website Editor: webmaster@phanchautrinhdanang.org