Thường Quán

 

Nội Mông

 

Trẻ nhỏ đi rồi, vườn nắng xuyên sơn

sớm ngày chưa trễ muộn, cây im, anh bạch dương

ta nhớ

trẻ nhỏ, mái nhà nhỏ, thành phố kỹ

mộng trong đêm

một người cao, thanh niên

giờ mọi người đă đi hết

dân, va li, tay năi, hải thuyền

ta nhớ nỗi trống rỗng ăn tới cuống tim ḿnh

đứng nh́n trẻ nhỏ

thành phố tuyệt nhiên không ai

quân dữ sẽ tới

Nhưng anh, người trẻ ấy, đă tới sớm hơn

chẳng để làm , chỉ nói

một lời trấn an

Rồi sẽ b́nh yên tất cả, ánh mắt đằm kia,

miệng cười

 

Nhưng , rồi như lịch sử, tất phải vậy.

Chuyến xe đỗ kịch trước nhà

những người áo đen

anh

một ḿnh, đầu trần, ở giữa

đối diện,

những bao vây

Tông tích thành phố này, thân thích ai, lịch sử nào

cũng hiển nhiên toang mở

 

Súng chĩa thẳng vào ngực người

Đạo quân ấy không thiện chiến hơn Hốt Tất Liệt

trong chiến tranh, sức bắn của bắp tay

kẻ dữ nào cũng thiện chiến

 

Sức đạn hay sức bờ ngực vỡ

người bị hất tung từ lề trái cảnh quan

qua một trưa nổ tung trước mặt

màu xanh chảy từ chân dung

 

ra cuối đường, ra hết con phố, ra viền cửa bể

 

Rồi ai cũng thoát cơn mộng của ḿnh, nhưng ta nhớ

khuôn mặt ấy,

ngay giờ bắn tung người

một trăm mười - giác độ

màu xanh chảy kia

như một lưỡi sóng trườn

 

 

Nội Mông, Ngoại Mông, thế giới phẳng, khu vườn

sự b́nh yên, tiếng cười hôm qua vang vang trẻ nhỏ

cây chanh phải cắt tới năm cành cuối cùng để sống qua cơn bệnh

mùa rồi  đă trổ chanh cho trẻ nhỏ

ta chào anh, ra đi, b́nh yên làm sao - Cảm ơn

 

Mùa khô ngoài kia

dưới chân

biển

thảo nguyên

 

TQ  4.4.16