Thường Quán

 

Tưởng niệm

 

Khi một người , một người thầy bạn yêu mến ra đi th́ bạn làm ?

 

tôi thức dậy sáng nay, tự hỏi tôi, như

 

tay vào tấm cửa một căn pḥng

 

c̣n đang nổi trôi trong ánh sáng mờ tối

 

đêm qua sau cửa sổ một ánh trăng sáng như một vun đồi, một khung ngực

 

một mẹ, một giáo, một người thầy.

 

Sự bao dung cháy lên mềm mại

 

tôi nhớ tôi từng sung sướng khi được người khen 'con sáng dạ'

 

một nụ cườihiên nước giếng lao đao, bỗng lắng, bỗng chùng ḷng

buồn cười, tưởng đă lớn khôn

 

lại thèm thơ dại

 

nụ cười đấy nhẹ thôi, trên bục gỗ

tôi hay bạn cũng vậy

 

chúng ta khi xếp cặp táp leo lên yên một chiếc xe đạp

 

đạp ngược dốc Cầu Vồng cứ c̣n đeo đẳng, c̣n nhớ

 

để sung sướng một buổi

 

một buổi ngắn thôi

 

cho mai, không ngờ, thành dài tưởng niệm.

 

Tôi như bạn chúng ta từng bước đi, bầu trời thiếu niên

 

con sông tuổi nhỏ, núi xanh ốc đảo mây trời

 

tiếng c̣i ga, khoảng bến xe, những chuyến đi mộng tưởng

 

Lớn khôn, đi hết nửa ṿng thế giới rồi, về lại nhà

 

mảnh trăng vẫn nửa

 

sự vắng lặng yên ả, sự già nua buồn cười

 

bao nhiêu đổ, bao nhiêu vỡ

 

những ai ngày xưa đă bỏ đi rồi

 

họ để lại cả một thành phố vắng trong vắt.

 

Con sáng dạ, thưa người, thành phố ấy rộng lượng quá nói thế

 

chứ ḷng ḿnh biết vẫn bao đêm đen

 

chỉ rằng đi qua rồi th́ sự chân thành cũng lạ

 

không phải dễ nói

 

sự im lặng bao la, chuyến đi đằng trước, chuyến tàu chờ

 

cửa cổng sân nhà xưa, cánh cửa sân trường

 

một bác cai tay đang mở khóa

 

thế tất cả chúng ta ùa ra

 

một mùa xuân, một ngày

 

tất cả thành:

 

cảm tạ - cảm tạ bao người

 

 

tưởng niệm.

 

TQ

15 tháng 2016