
NỖI BUỒN CỦA
CHA
Cha
dẫn con về thăm lại quê hương
Nơi
một lần cha đứt ruột lên đường
Bỏ
cửa , bỏ nhà , mả mồ tiên tổ
Rồi
cả một đời đòi đoạn nhớ thương !
Cha
dẫn con về ngôi nhà ấu thơ
Dậu
trúc lưa thưa , mái cũ rêu mờ
Gốc
ổi , gốc xoài , gốc cam , gốc mít
Một
lũy tre già lã ngọn đong đưa
Góc
vườn chôn nhau cắt rốn của con
Có
cây đào cao cành lá xanh om
Mẹ
treo võng nằm khi cho con bú
Cất
tiếng ru à ơi nỉ non !
Cha
dẫn con thăm trường mẫu giáo làng
Nơi lần đầu thầy cô cưu mang
Dạy
con từng lời , nắn con từng chữ
Để
bây giờ con bay thênh thang !
Cha
dẫn con vào thăm hoàng thành
Thăm
văn miếu bia đá đề danh
Những
tiền nhân máu xương dựng nước
Thục
nữ một thời tiết liệt hùng anh !
Cha
nói với con với cả tâm hồn
Những
lời thiết tha sâu thẳm đáy lòng
Sao
thấy con ngơ ngơ ngác ngác
Nhìn
cảnh nhìn người mà như vô tâm !
Cha
đang chỉ con Hương Giang êm đềm
Con
lại hỏi cha về con sông Seine
Mùa
này mù sương đèn vàng leo lét
Thành
phố Paris chắc đã vào đêm ! !
Cha
bảo con gái Huế dịu hiền
Mái
tóc đen tuyền thả gió làm duyên
Con
bảo chỉ yêu tóc vàng óng ả
Lãng
mạn , kiêu kỳ , nét đẹp Tây phương !
Cha
bỗng thấy buồn , cha bỗng thấy đau
Đứng
lặng bâng khuâng nhìn nước chân cầu
Con
đã ra đi khi tròn 5 tuổi
Bé
bỏng , dại khờ có biết gì đâu !
Cha
mãi mơ màng kỷ niệm cuả cha
Cha
vuốt ve nỗi nhớ quê nhà
Hồn
con tim con đang phương trời khác
Có
điệu valse tình , bước nhảy thiên nga !
Cha
bỗng dưng thấy lòng nghẹn ngào
Nước
mắt tự nhiên cứ muốn trào ra
Chắc
hết đời cha rồi con quên hết
Nơi
con chào đời nằm khóc oa oa !
3-2012
(Viết theo cảm xúc của một người bạn )
TRẦN
HOAN TRINH
|